Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014

NƯỚC TỚI CHÂN MỚI NHẢY

Tôi rất hiểu và thông cảm cho những bạn sinh viên tỉnh lẻ như tôi khi mới bước chân vào Sài Gòn học đại học. Hoàn toàn không có định hướng nào cụ thể  cho việc bắt đầu học tiếng Anh như thế nào. Hằng ngày tôi vẫn thường nghe các em nói là muốn được giao tiếp tiếng Anh cho tốt để sau này ra trường có việc làm tốt và lương cao, thích làm việc với chuyên gia nước ngoài. Những tâm tư nguyện vọng của các em đều xứng đáng. 

Khi hỏi các em thế các em biết học giao tiếp tiếng Anh là học những gì không thì đa phần các em không trả lời được, các em cứ nghĩ là học NGHE - NÓI - ĐỌC - VIẾT, là phải rèn luyện 4 kỹ năng này trong một thời gian ngắn. Thậm chí các nhân viên tư vấn trong các trung tâm ngoại ngữ cứ tư vấn theo cái kiểu là các em vào đây là được đào tạo nghe, nói, đọc, viết tốt hết trong vòng 3 đến 6 tháng làm cho các em cũng tin theo những lời tư vấn như vậy.

Kiến thức thì tràn ngập trên internet, sách báo, truyền hình, trung tâm ngoại ngữ thì tại 1 vị trí đã có tới 5 đến 6 trung tâm ngoại ngữ liên tiếp sát vách nhau. Thế mà các em lại cũng không biết lựa chọn trung tâm nào học cho hợp lí.
Các thầy cô giáo thì đua nhau bơm kiến thức, bơm kỹ thuật, bơm tuyệt chiêu mà không dành thời gian để cho các em về động lực, dạy cho các em thay đổi tư duy, nhận thức, không giới thiệu hướng dẫn, tạo điều kiện  cho các em đi vào những môi trường mà có người nước ngoài sử dụng tiếng Anh như ngôn ngữ thứ hai để các em có cơ hội tiếp xúc sử dụng tiếng Anh thực tế.

Việc lên lớp hằng ngày cho học kiến thức rồi các em về tự bơi khiến cho các em bị đuối, lạc hướng, mất thời gian cho những thứ không cần thiết, không ứng dụng, học rồi để đó. Bản thân giáo viên dạy tiếng Anh mà một tuần không sử dụng tiếng Anh thì cũng thấy nói khó khăn huống chi là các em học mấy năm ra trường chẳng bao giờ nói chuyện với người nước ngoài như thế nào nữa. 

HUỲNH NGỌC TRỤ